Home sweet home!!!!!!
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Top posters
♥ (`°•৲s2৴•°´) ♥ (1053)
 
(¯`°´¯)[╚]U§|ƒ3R(¯`°´¯) (627)
 
◦•◊•◦(‾`Ðäµ ۵ |-|Ø´‾)◦•◊• (563)
 
....... (553)
 
♥♥♥♥♥♥♥♥i3♥♥♥♥♥♥♥♥♥ (459)
 
ho_k0n (343)
 
Dok xtar (335)
 
Agent_P (315)
 
ku_lun_2003 (276)
 
n_a_1605 (255)
 
[b]
Bài gửiNgười gửiThời gian
Cây gia đình! Wed Sep 07, 2016 12:41 am
phái nữ nên lấy chồng khi nào?? :)) Wed Jul 04, 2012 9:42 pm
Len cap3 mn qen 4rum lop mih r ah :(( Fri Jun 08, 2012 11:40 pm
........... Sat Dec 31, 2011 8:21 pm
xem từ giây 47 nhá..... Tue Dec 27, 2011 6:18 pm
mùng 2/9 đi đâu chơi đi..... Tue Oct 25, 2011 4:18 pm
shock chua? :)) Fri Sep 30, 2011 12:06 pm
Sinh nhật cô Thư Sun Sep 11, 2011 10:01 pm
7 sự thật ghê gớm! Mon Sep 05, 2011 12:47 pm
Cần ý kiến gấp của tập thể 4rum!!!! Sat Sep 03, 2011 3:15 pm
Mọi người bao nhiêu điểm zay.???? Sat Sep 03, 2011 2:03 pm
bài văn bất hủ của học sinh trường THPT Việt Đức Thu Sep 01, 2011 10:45 pm
gry na telefon dotykowy download Sun Aug 21, 2011 8:22 pm
HLV thời này vui thật........ =)) Sun Aug 21, 2011 2:54 pm
Mr Simple_ Suju Fri Aug 19, 2011 11:23 am
Ko thể tin đc.... Thu Aug 18, 2011 10:42 pm
yayaya_Tara Fri Aug 12, 2011 12:08 pm
lịch mưa sao băng 2011 Fri Aug 12, 2011 12:07 pm
Louis Vuitton Wed Aug 10, 2011 10:42 am
starlight moonlight Wed Aug 10, 2011 10:35 am


Share | 
 

 Búp bê tóc đen

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
◦•◊•◦(‾`Ðäµ ۵ |-|Ø´‾)◦•◊•
Giám đốc Sở


Tổng số bài gửi : 563
Số lần được cảm ơn : 26
Join date : 28/05/2010
Age : 20
Đến từ : 1 ngôi nhà nào đó ở 1 phường nào đó thuộc 1 quận nào đó trong 1 thành phố nào đó ở 1 đất nước nào đó trên 1 châu lục nào đó thuộc 1 hành tinh nào đó trong 1 dải ngân hà nào đó thuộc về vũ trụ đó có Cass và DBSK :x 1 ngôi nhà có Ho, Hspider và n~ đứa trẻ xig trai xig gái là con :") :x sống hp ~> HouseFull :") :x

Bài gửiTiêu đề: Búp bê tóc đen   Wed Sep 08, 2010 1:12 pm

First topic message reminder :

Tác giả (người nắm toàn bộ kết thúc và bản quyền
truyện): Laz [E].

Tên fic: Black hair doll.
(Tạm dịch: Búp bê tóc đen) .

Thể loại: Tình cảm: ban đầu hài hài tí, càng
về sau càng thấm ướt nước mắt. Nhiều người bảo nó hơi khó hiểu, không
sao! Laz sẽ chấm cho nó thêm mục bí ẩn.

Tình trạng: Hehe, on going... Go! Go! And I
don't know the end of this story =].

Rating: PG - Parental Guidance Suggested -
Truyện cần có sự đồng ý của phụ huynh thì con em mới được đọc, vì một số
đoạn trong truyện có thể không phù hợp với trẻ em [Bạn nào dưới 13+ dám
không léng phéng hỏi ý kiến bố mẹ mà cứ đọc thì hãy cẩn thận đấy ].



------------------------------------------------------------------------------------------


..::BLACK
HAIR DOLL::..


- Búp bê tóc đen -




CHAP 1: LOVELESS:





"Loveless" nghĩa là không yêu thương...

Em không phải là người không biết yêu...

Chỉ là bởi vì, em chưa gặp được người con trai đang nắm giữ mảnh ghép
còn thiếu mang tên "yêu thương"...

...của trái tim em thôi...



* * * * * * *


- Tao ghét mày!

Lê Ni Na - con bạn thân tôi yêu quý nhất nhìn thẳng vào mắt tôi và nói
vậy. Tôi đờ người trong giây lát:

- Tại sao?

- Tại vì mày không lãng mạn, không con gái...

"Ơ? Không con gái ư? Lí do hay nhỉ?"

- Nghĩa là sao cơ? Mày nói rõ hơn được không?

- Trời đất, nhìn mày xem... - Ni Na bứt tóc nhìn tôi một lúc, rồi lắc
đầu - Kim My ơi là Kim My, mày đã mười tám tuổi rồi đấy.

- Thì sao? - Tôi ngơ ngác hỏi lại.

- Tao hỏi thật... - Ni Na bỗng làm mặt nghiêm túc - Mối tình đầu của mày
bắt đầu từ bao giờ?

- Tình đầu...Tao không có!

Tôi trả lời thành thật, nào ngờ Ni Na cú vào đầu tôi một cái rõ đau, rồi
nó bỗng gầm gừ lên như cọp cái:

- Mày là đầu mọc rễ sao? Mày đứng thứ nhất toàn trường làm gì trong khi
mấy cái vấn đề này thì... - Dường như không tìm ra được từ nào để nói,
nó rú lên một câu rồi bỏ tôi lại trên sân thượng trường - Mày là đồ
loveless!


"Con gái là cọp hay mèo?"

Nhiều lúc đến chính tôi cũng không giải thích nổi điều này dù tôi cũng
là con gái. Lấy Ni Na ra làm ví dụ là hay nhất: Nó vốn là một đứa bạn
hiền lành, đáng yêu, dễ thương... Là một con mèo chính hiệu! Ấy vậy mà,
cứ mỗi lần nhắc đến chuyện tình yêu tình báo là nó nhảy xổ lên y như một
con cọp cái dữ dằn!

"Tình yêu ư?" - Tôi không quan tâm lắm.
Mấy cô nàng đỏng đảnh kia ơi, nếu có thời gian rảnh ngoài học hành để
hẹn hò thì san bớt cho tôi đi. Phương Kim My tôi, thực sự ước một ngày
có sáu mươi tiếng, như vậy thì tôi đã có thể làm thêm biết bao nhiêu là
việc!

Là chị cả trong gia đình có ba đứa em, bố mẹ thì thất nghiệp, tôi phải
vừa đi làm vừa đi học cả ngày lẫn đêm. Tính ra mỗi ngày, tôi ngủ còn
chưa đến bốn tiếng. Tôi làm tất cả mọi việc: rửa bát thuê, phục vụ quét
dọn, đưa báo, dạy thêm tiếng anh, làm thêm ở tiệm bánh... Khổ một nỗi,
tiền chi trả cho đại gia đình này đã vượt quá đồng lương ít ỏi của tôi;
nay lại còn đeo thêm số nợ ba mươi triệu do ông bố thân "yêu" cờ bạc của
tôi mang lại...

Hỏi các bạn, như vậy thì tôi còn có thời gian để yêu với đương ư?

Nói thật, tôi cũng là con gái, cũng từng có một thời mơ mộng những
chuyện cổ tích giữa hoàng tử với công chúa; cũng từng ao ước một ngày
nào đó, sẽ có một chàng công tử cỡ Bi Rain phi bạch mã đến rước tôi
đi... Nhưng những ngày tháng phải lao động kiệt sức để kiếm tiền đã dạy
cho tôi biết rằng, cái thực tế tôi đang cần không phải là một chàng
hoàng tử phi bạch mã đi giải cứu công chúa, cũng không phải là một tình
yêu lãng mạn như trong truyện cổ tích, mà là TIỀN! TIỀN! TIỀN!... và
TIỀN!


* * * * * * * *

Trống tan học vang lên, cả cái lớp 12A11 chúng tôi ào ra ngoài như chim
sổ lồng, quên luôn cả việc chào thầy giáo. Tôi cũng cuống cuồng thu dọn
sách vở: "Tệ thật, muộn làm thêm mười phút rồi, thả nào cũng bị trừ
lương cho coi!"

- Tao về trước nhé Ni Na.

Mặc dù mặt nó vẫn còn hầm hầm (chắc vẫn tức tôi vụ lúc nãy), nhưng cái
gật nhẹ đầu của nó cũng làm tôi nhẹ lòng.
Thôi, dù gì thì nó cũng vì lo cho tôi nên mới như vậy, tôi nhéo má nó
một cái rồi chạy ù ra ngoài cửa. Mọi ngày, Ni Na thường cùng tôi ra bến
bus, nhưng chắc hôm nay nó có hẹn với chàng rồi, tôi cũng chẳng buồn hỏi
nữa.

Tôi cố sải những bước thật dài trên hè phố, gần như là chạy, vậy mà cái
bến bus vẫn xa tít tắp. Gần 12h30 rồi, thả nào cũng bị bà chủ mắng cho
mà xem...

12h45 , tôi mồ hôi nhễ nhại phi vào hàng bánh phía cuối phố:

- Xin lỗi, cháu tới muộn!

Tôi chưa vào đến cửa thì đã hét lên như thế. Quả nhiên, bà chủ mặt hầm
hầm như thịt bầm nấu cháo đứng chắn ngay giữa lối ra vào, mặt tôi tái
mét: "Chết rồi, lại bị mắng té tát cho coi..."

- Phương Kim My... - Tay bà chủ từ từ đưa lên cao.

"Trời đất , lần này lại còn cả đánh nữa ư?" - Tôi nhắm chặt mắt
lại...

1.

2..

3...

BỘP!

- Cháu đi đường có mệt không? Có nóng không? Vào đây uống li nước đá đi!

Tôi gần như ngã ngửa: "Tay bà chủ đang nắm chặt lấy tay tôi ư?"

Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?


- Nước có vừa miệng cháu không? - Bà chủ vừa hỏi vừa lấy tay phe phẩy
quạt cho tôi.

- Àh, vâng ạ... - Tôi cầm li nước trên tay mà vẫn run run như không còn
tin vào tai mình nữa. Rốt cuộc hôm nay bà chủ làm sao vậy, có phải là
uống lộn thuốc không nhỉ? Hay là thực ra tôi đã bị ngất sau cú tát trời
giáng ban nãy của bà chủ, là tôi đang mơ đúng không?

- My này, có phải là hiện giờ cháu đang đi dạy thêm để kiếm tiền nuôi
gia đình không? - Bà chủ vuốt sợi tóc bị rớt ra ngoài của mình, gài vào
tai và hỏi tôi.

- Dạ, vâng... Có chuyện gì không ạ?

- Chả là thế này , cô có một đứa cháu, năm nay nó học lớp 11... - Bà chủ
di di ngón tay lên mặt bàn, ra chiều khó nói.

Tôi thấy muốn khó chịu quá, đành phải lên tiếng trước:

- Dạ, cô cứ nói đi, đừng ngại. Dù gì cháu với cô cũng là chỗ quen biết
nên...

Như chỉ chờ câu nói ấy của tôi, bà ta nhảy chồm lên:

- Cháu có thể kèm nó môn Tiếng Anh được không? Tiền nong thì không thành
vấn đề 300K/1 buổi, học vào tất cả các tối trong tuần. Nếu muốn cháu có
thể tăng giá, chỉ cần cháu đồng ý dạy nó là được.

Bà ta nói một hơi cả đoạn trên, tôi phải căng tai ra mới nghe nổi bà ta
đang nói về cái gì. Tôi giơ tay ra chiều bà ta nên bình tĩnh lại:

- Dạ, về cái này thì... - Học vào tất cả các tối trong tuần ư? Tôi lưỡng
lự - Cháu cũng phải dạy thử em ấy vài buổi mới biết được ạ. Cháu không
chắc có thể theo được lớp 11...

Tuy ngoài miệng nói thế nhưng trong lòng tôi đã đồng ý cả chục lần rồi:
300K/1 buổi - Công việc này đâu phải là dễ kiếm?

- Không sao, không sao, cháu cứ thử đi, cô tin vào cháu mà.

- Vâng ạ.

- À, với lại... - Bà chủ lại tỏ vẻ khó nói.

- Có gì nữa không ạ?

- Nếu có thể thì cháu lo bữa ăn tối luôn cho nó được không?

"Cái gì cơ?" - Tôi há hốc mồm ngạc nhiên, rốt cuộc là làm gia sư hay làm
ôsin đây?

- Tại sao lại phải thế ạ?

- Àh, là tại cha mẹ nó đang ở nước ngoài, nó sống một mình. Cháu biết
đấy, nó là con trai thường chẳng bao giờ lo chuyện ăn uống, cô cũng bận
nhiều việc nên không thể lo cho nó kĩ càng được. Tại cô đã hứa với bố mẹ
nó là sẽ chăm sóc nó cẩn thận... Kim My, cháu giúp cô nhé?

Tôi nhìn nét mặt nhăn nhó của bà chủ mà cũng xúc động, đành ậm ừ cho qua
chuyện:

- Vâng, để cháu thử xem ạ.

Bà chủ quay qua chiếc bàn kính bên cạnh, lấy tờ giấy trắng cùng cây bút,
ghi ghi một lúc rồi đưa tôi:

- Đây là địa chỉ nhà nó đang ở. Chủ Nhật này, nếu cháu có rảnh thì đến
nhà làm quen với nó luôn cũng được, cô sẽ bảo trước với nó cho.

Tôi cầm tờ giấy, gật gật đầu:

- Vậy em ấy không ở cùng nhà với cô sao?

Vừa nghe dứt câu, mặt bà chủ bỗng biến sắc. Bà ta tỏ ra thực sự lúng
túng trước câu hỏi của tôi:

- À, cháu biết đấy... - Bà ta lấp liếm - Con trai thường thích ở một
mình... Mà thôi, cháu mau ra làm việc đi, có khách kìa.

Bà ta nói thế rồi vội lẩn vào trong phòng.
Hành động của bà ta sao mà làm tôi thấy nghi ngờ quá...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/jiho_jandi_96
◦•◊•◦(‾`Ðäµ ۵ |-|Ø´‾)◦•◊•
Giám đốc Sở


Tổng số bài gửi : 563
Số lần được cảm ơn : 26
Join date : 28/05/2010
Age : 20
Đến từ : 1 ngôi nhà nào đó ở 1 phường nào đó thuộc 1 quận nào đó trong 1 thành phố nào đó ở 1 đất nước nào đó trên 1 châu lục nào đó thuộc 1 hành tinh nào đó trong 1 dải ngân hà nào đó thuộc về vũ trụ đó có Cass và DBSK :x 1 ngôi nhà có Ho, Hspider và n~ đứa trẻ xig trai xig gái là con :") :x sống hp ~> HouseFull :") :x

Bài gửiTiêu đề: Re: Búp bê tóc đen   Wed Sep 08, 2010 1:13 pm

CHAP 2: XE BUÝT:



Anh biết không, em nghe người ta nói:

Nếu hai người có duyên cùng gặp nhau ở một chỗ ba lần, thì nơi gặp gỡ ấy sẽ là minh chứng cho tình yêu của họ.

Vậy giữa em và anh...

Chiếc xe buýt số 27 quen thuộc ấy...

Có phải là minh chứng cho tình yêu của tụi mình không?



* * * * * * *


Mike nhìn cô gái đang ngả vào vai mình lúc này. Cô ấy có gương mặt trái xoan và một mái tóc dài tuyệt đẹp. Hơi thở của cô nhè nhẹ, bờ môi khẽ cong lên như đang hờn. Mike cử động, cô gái liền nhíu hai mày, ra chiều không đồng ý.

"5h!" - Mike liếc xuống chiếc đồng hồ điện tử đang đeo trên tay, thầm nghĩ. Anh lên chiếc xe buýt này từ lúc 3h và kẹt cứng hai tiếng không nhúc nhích nổi một li khỏi vị trí cũ chỉ vì một cô nàng không quen biết...
"Hôm nay là ngày khỉ gì vậy?" - Theo như cá tính lạnh lùng cố hữu của mình, Mike đã không ngần ngại mà đẩy cô ta ra xa khỏi mình ba thước. Nhưng nhìn cô ta gục lên gục xuống không biết bao nhiêu lần, không hiểu sao Mike bỗng làm cái trò mà anh nghĩ dù chết cũng sẽ không bao giờ làm - nhất là lại còn ở chỗ công cộng: kéo đầu cô ta dựa lên vai mình. Từ lúc Mike quyết định làm cái trò điên ấy, cô gái ngủ ngon hơn hẳn, không nhúc nhích, chỉ thở nhè nhẹ...

"Có lẽ là cô ta buồn ngủ lắm..."

Mặc cho vô số ánh mắt tò mò của bao người trên xe buýt, Mike vẫn giữ nguyên tư thế cũ. Rồi có lúc xe phanh gấp, người cô lao về phía trước, anh lại nhẹ nhàng giữ cô lại, đặt đầu cô lên vai mình: "Cô ta có mái tóc thật đẹp, rất giống mẹ, rất giống Búp bê tóc đen..."


* * * * * * *

Tôi vươn vai: "OA! Mấy hôm nay, chưa lúc nào ngủ ngon đến thế..."

Ngáp thêm cái nữa cho tỉnh ngủ, tôi dụi mắt:

- HẢ? Đã 6h rồi sao?!

Tôi la thất thanh, quên mất là đang trên xe buýt .Nghe tiếng tôi, mấy vị khách ở ghế trên liền quay lại nhìn, tôi ngượng ngùng vội im bặt. Trời đất, rốt cuộc là cái gì đã làm cho tôi ngủ say đến thế chứ? Tệ thật, muộn giờ dạy học rồi...

Tôi vừa nghĩ vừa lao xuống khỏi xe, không quên vác theo cái cặp từ lúc còn đi học. Thôi, cũng muộn rồi, giờ đến cũng không còn kịp nữa, thôi thì nghỉ một hôm vậy, tí về gọi điện xin lỗi. Nhưng rốt cuộc là cái gì đã làm cho tôi say sưa đến thế cơ chứ?

Tôi chỉ nhớ mang máng trong lúc ngủ, dường như đã có người nào đó đỡ tôi thật dịu dàng và ôm tôi thật nhẹ...

"Là một người có mùi hương thông rất lạ..."

Cả quãng đường dài cuốc bộ về nhà (vì hết tiền đi xe buýt =="), tôi cố vắt óc ra suy nghĩ xem lúc nãy ở trên xe đã dựa vào ai. Thật ra, thi thoảng một vài lần, tôi cũng có thói xấu là ngủ trên xe và dựa vào bất kì ai tôi ngồi cạnh, nhưng lần nào cũng bị đẩy ra phũ phàng. Chưa lần nào có người cho tôi dựa như hôm nay, chưa lần nào tôi ngủ trên xe buýt mà ngon đến thế...

"Cả ngày hôm nay là một chuỗi chuyện kì lạ..." - Tôi nghĩ thầm khi rẽ vào con hẻm nhỏ dẫn về nhà.

- Con về rồi đây!

Vừa đặt chân chạm đất và thốt lên được câu ấy, tôi tái mặt nhìn ba cái bóng to đùng nhảy xồ vào mình:

- Chị đã về!

- Chị về rồi!

- Chị Kim My!

Dù đã quá quen với trò này, nhưng tôi vẫn không thể tránh nổi đòn công kích của ba đứa em trời đánh: Lạc Vy (15 tuổi), Nguyệt Ly (13 tuổi) và Thiên Nam (11 tuổi). Hình như là thói quen rồi hay sao ấy, cứ mỗi lần tôi đi làm thêm về là tụi nó lại tỏ tình thương với chị cả theo cách khủng bố này, chắc có một ngày xương sườn tôi sẽ vỡ vụn vì tụi nó mất...

Tôi bảo bọn nó bình tĩnh để tôi cất cặp cái đã, xong rồi muốn ôm muốn hỏi gì thì làm. Tụi nó ngoan ngoãn gật đầu, tôi cười xòa rồi vội chạy vào trong.

- Con về rồi sao? Cất cặp đi rồi xuống ăn cơm.

Tiếng mẹ vọng ra từ phòng bếp, tôi đáp lại "Vâng ạ!" rồi chạy biến lên tầng.

Tắm rửa, thay quần áo xong, ngó gương một cái: "Ok, tinh tươm rồi!", tôi mới cầm theo đống vở bài tập xuống nhà. Việc đầu tiên trước khi ra phòng khách, tôi nhấc máy điện thoại, bấm số cho bé Lan (học trò Tiếng Anh lớp 5 của tôi đấy) để xin lỗi về buổi dạy hôm nay...

- Bố đâu hả Vy?

Tôi đặt chồng vở xuống bàn ăn cơm, ngó một lượt khắp nhà rồi hỏi cái Vy đang ngồi thu lu trên ghế:

- Em không biết. - Vy nghiêng nghiêng mái tóc ngắn ngang cổ - Hình như nghe mẹ nói là bố đi tìm việc thì phải...

- Thế à? - Tôi gật gù rồi ngồi xuống bàn, cạnh Thiên Nam. Nó nhìn tôi cười toe toét, tôi hỏi - Sao, có gì vui mà cười ghê thế hả?

- À, tại bài văn hôm trước chị làm hộ nó được 10 ấy mà, lần đầu xếp nhất lớp, nó cười từ lúc về đến giờ. - Cái Ly ngồi xếp bằng trên ghế, ngoe nguẩy hai bím tóc.

- Thanks chị nha, em yêu chị nhất nhà đấy My ạ! - Nam bá vai tôi theo kiểu hai thằng con trai hay làm, tôi cười.

- Nhớ đấy, thằng phản bội kia, hôm trước tao làm bài toán hộ mày được 10, mày nói mày yêu ai hả?

Vy hằm hè, Nam lại tiếp tục giọng cũ:

- Thì em cũng iu chị nhất nhà, bằng chị Kim My. Em chỉ không yêu chị Ly ngốc thôi!

- Mày... - Ly giận bốc khói đầu - Mày thì thông minh hơn ai hả?!

- Thông minh hơn chị! Ít ra học lớp 5, em còn được 6,0 Toán; chị thì chỉ được có 5,3. Lêu lêu! - Nam lè lưỡi lém lỉnh.

- Mày! - Ly cứng họng, phồng mồm trợn má mà không làm gì được.

Tôi và Vy bật cười vì tính trẻ con của hai đứa em.

- Thôi, đừng cãi nhau nữa, ăn cơm nào! - Thấy mẹ bê bát canh nóng từ ngoài bếp ra, tôi vội nói:

- Sao mẹ không gọi con vào bê cho? Nóng thế này... -Tôi đỡ bát canh từ tay mẹ, đẩy chồng vở bài tập lui ra ngoài.

- Con mời cả nhà! - Ly với Nam cùng hét toáng lên, rồi chúi đầu vào ăn.

Thế là một ngày như mọi ngày lại trôi đi. Tôi vừa ăn cơm vừa làm bài, ăn xong thì giúp mẹ rửa bát, rồi thì giúp mấy đứa em làm bài, rồi thì đi ngủ.

Đã hai ngày rồi tôi chưa gặp bố...


* * * * * * *

Mike khẽ quay sang cô gái bên cạnh: vẫn chỗ cũ, vẫn người cũ và vẫn với tư thế cũ.
"Đã là lần thứ ba rồi..." - Mike tự hỏi không biết mình có duyên nợ gì với cô gái này từ kiếp trước không nữa. Lần thứ hai, cũng chính tại cái xe buýt này, anh phải chịu hai tiếng rưỡi không nhúc nhích nổi một li chỉ vì cô nàng không quen biết.

Búp bê tóc đen - Cái biệt danh anh lén đặt cho cô ngay từ lần đầu gặp mặt.

Mà anh cũng nên hỏi chính mình đi, tự nhiên đâu ai bảo lại cho người ta dựa vai, ai mượn anh không được đẩy cô ta ra nào. Thôi, thú nhận đi, rằng anh cũng thấy hơi tò mò về cô gái hay ngủ này, rằng anh cũng thấy hơi... thinh thích mái tóc dài của cô.

Mike nhúc nhích vai.

Bỗng chiếc xe phanh nghe đến "kíttt..." một cái, Búp bê tóc đen lao người về phía trước:

- Ah! - Mike vội dang tay đỡ lấy cô, rồi ôm nhẹ cô vào lòng.

- Ưm... - Búp bê tóc đen nhăn mặt, rồi cô từ từ mở mắt...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/jiho_jandi_96
◦•◊•◦(‾`Ðäµ ۵ |-|Ø´‾)◦•◊•
Giám đốc Sở


Tổng số bài gửi : 563
Số lần được cảm ơn : 26
Join date : 28/05/2010
Age : 20
Đến từ : 1 ngôi nhà nào đó ở 1 phường nào đó thuộc 1 quận nào đó trong 1 thành phố nào đó ở 1 đất nước nào đó trên 1 châu lục nào đó thuộc 1 hành tinh nào đó trong 1 dải ngân hà nào đó thuộc về vũ trụ đó có Cass và DBSK :x 1 ngôi nhà có Ho, Hspider và n~ đứa trẻ xig trai xig gái là con :") :x sống hp ~> HouseFull :") :x

Bài gửiTiêu đề: Re: Búp bê tóc đen   Wed Sep 08, 2010 1:15 pm

CHAP 3: LÀM QUEN:


Hình như người nắm giữ miếng ghép cuối cùng mang tên "yêu thương" của trái tim em...

... đã xuất hiện rồi...



* * * * * * *


Tôi lờ mờ nghe được tiếng tim đập của ai đó.

Tôi lờ mờ cảm nhận được hơi ấm từ đâu đó.

Và... tôi lờ mờ nghe được câu: "Đi gì mà ẩu quá!" ở một chỗ nào đó.


Dụi mắt.

Mở mắt.

Lập tức hiểu được xung quanh đang xảy ra chuyện gì, mình đang ở trong tình cảnh nào, tôi vùng dậy: "Tệ thật, mình lại ngủ quên trên xe buýt rồi!"

- Ơ? - Tôi ngẩng đầu lên, mắt đối mắt với người con trai đang ở trước mặt. Ấn tượng đầu tiên đập vào tôi, là người con trai này sở hữu một đôi mắt nâu thông minh rất sáng, một sống mũi cao và một mái tóc rất style.

Tôi vẫn chưa hoàn hồn: "Liệu đây có phải là 'cái' đã làm mình say sưa trong ba ngày qua không?"

Dường như anh chàng mắt nâu (gọi thế này cho tiện, vì tôi chưa biết tên anh mà) cũng bất ngờ không kém, chỉ tròn mắt nhìn tôi mà không nói được lời nào:

- Xin lỗi... - Tôi đành mở lời trước - Có phải lúc nãy tôi đã ngủ quên không?

Tôi nhận được câu trả lời từ anh là một cái gật đầu:

- Và đã dựa vào anh?

Một cái gật tiếp theo.

- Cả hôm qua và ... hôm kia?

Một cái gật đầu nữa dù hơi lưỡng lự.

Trời đất, vậy là cả ba lần ngủ quên, tôi đều dựa cùng vào một người, hơn thế nữa lại là một tên con trai chính hiệu con nai vàng?! Mẹ ơi, tự trọng và thể diện của tôi - của một người đã, đang và sẽ là con gái - đâu rồi?

Tôi gần như muồn ngất xỉu hoặc rú lên nếu đây không phải là chỗ công cộng.

Thật muốn chết cho xong mà.


- Xin... Xin lỗi, có phải là tôi đã phiền anh lắm không?

- À, không đâu. - Anh chàng mắt nâu vội giải thích - Không phiền gì cả. Thật đấy...

- Xin lỗi... - Tôi cúi gằm mặt xuống: "Ôi trời! Làm ơn mau tới bến tiếp theo đi mà!"

Dường như đọc được suy nghĩ đó của tôi, cánh cửa xe buýt bật mở ra, tôi vội cuống cuồng vơ lấy cái cặp đen:

- Àh... - Tôi ngoắc tay ra ngoài đường - Tôi xuống ở bến này. Chào anh!

Tôi buông lại một câu rồi vọt thẳng xuống cái xe buýt đáng nguyền rủa ấy...


* * * * * * *


Cả ngày hôm qua và hôm nay, hay tóm lại là từ sau hôm tôi phát hiện ra "cái gì đấy", tôi không còn đi chuyến xe buýt số 27 nữa: "Gặp lại thì ngượng lắm cơ..."

Tôi phải rát cổ bỏng họng mới nhờ được cái Ni Na đèo đi làm; tại nó vừa mới khoe mua xe máy mà, thế là tôi lợi dụng luôn... hehe. Lúc đầu, con bé cũng phồng mồm trợn má ra chiều không đồng ý, nó bảo nó mua xe là để đi chơi với người yêu. Tôi nức nở, nói nó là đứa trọng sắc khinh bạn, nó vẫn không chuyển biến sắc mặt. Phải đến khi tôi khóc thét lên, cầu xin nó như ăn mày xin tiền, nó mới hỏi:

- Thế rốt cuộc là có chuyện gì mà mày không đi làm bằng xe buýt nữa? Hả?

Thật ra thì từ lúc chơi thân với nhau đến giờ, tôi chưa bao giờ giấu Ni Na một chuyện gì. Nhưng chẳng lẽ lần này lại nói cái việc đáng xấu hổ đó ra, tôi đành cuội một câu:

- Tao...Tao hết tiền...

- Nhìn thẳng vào mắt tao mà trả lời! - Ni Na cao giọng - Mày đang giấu tao chuyện gì có phải không?

- Ơ... - Tôi lúng túng, không ngờ trò của mình bị nó bắt bài nhanh thế.

- Nếu mày không nói ra bây giờ thì tình bạn năm năm của tụi mình kể như không có! - Ni Na tuyên bố hùng hồn. Nhìn vào ánh mắt cương quyết của nó, tôi đành ậm ừ kể chuyện trên xe buýt với anh chàng mắt nâu cho nó nghe.


Nếu ông trời cho tôi được quay trở về thời điểm đó một lần nữa, tôi nhất định sẽ không bao giờ làm như vậy...


* * * * * *


Mike ngỡ ngàng nhìn hai cô gái đang đứng trước mặt, giống như bị làm quen bất ngờ ở bus stop ấy:

- Xin chào, tôi là Lê Ni Na, là bạn của Phương Kim My, cô nàng ngủ trên xe buýt mà hay dựa vào người anh ấy.

Ni Na cười duyên với anh chàng đội mũ lưỡi trai đứng đối diện, chỉ tay về phía Kim My đang cố núp bóng sau lưng mình:

"Trời hỡi, đi khắp cùng trời cuối đất Việt Nam, thử kiếm xem được mấy ai vô duyên cỡ bà nội này..." - Kim My lầm bầm: "Nếu như không phải nó nói là chỉ xem mặt thôi chứ không làm gì, thì còn lâu mình mới theo nó ra chỗ này...
Đúng là không có cái dại nào như cái dại nào!"

Dù không muốn nhưng My vẫn phải gục gặc đầu:

- Chào...

- Chào... - Anh chàng mắt nâu trả lời lãnh đạm - Có chuyện gì không?

- Lên xe buýt thôi! - Ni Na nói một câu chả ăn nhập gì với đoạn trên rồi kéo tay Kim My cùng Mike lên xe buýt.


Cả bọn chọn chỗ ngồi phía cuối xe gần cửa kính, vẫn là chỗ Kim My và Mike hay ngồi lúc trước:

- Anh tên là gì?

"HẢ?" - Kim My gần như ngã ngửa: "Rốt cuộc là bà nội này muốn gì chứ?"

Mike kéo mũ sụp xuống, anh khẽ liếc sang Búp bê tóc đen đang ngồi sau Ni Na, anh đang nhìn Kim My đấy:

- Mike... Mike Kintaru.

- Mike ư? - Ni Na làm mặt ngạc nhiên - Anh không phải người Việt à?

- Tôi là du học sinh.

- Ra vậy, thả nào mà vẻ ngoài của anh cũng khang khác... - Ni Na ra chiều trầm ngâm - Vậy năm nay anh...?

- Mười chín tuổi.

- Thế là hơn tụi em một tuổi rồi, tụi em mới có mười tám thôi, năm nay phải thi đại học nè!

Kim My gần như muốn ngất lịm trước cái kiểu giả nai thái quá của Ni Na, cố nhịn lắm mới không phát ra tiếng gì. Từ nãy giờ, hầu như My chẳng mấy quan tâm tới vấn đề họ đang nói, chỉ đến khi nghe anh chàng mắt nâu là người Nhật - đất nước mà cô muốn tới thăm nhất, sùng bái nhất, thích thú nhất... - thì câu chuyện của họ mới phần nào lọt được vào tai cô:

- Thế anh nghiên cứu gì ở Việt Nam?

- Lịch sử. - Mike hình như rất kiệm lời, My nghĩ thế, có vẻ anh chàng cũng không thích thú cô nàng tên Ni Na này mấy.

- Trời đất, vậy không phải là quá tốt rồi sao! - Đang yên lành, bỗng Ni Na hét toáng lên một câu - Anh đang tìm hiểu lịch sử Việt Nam, thì ở đây có một thầy dạy lich sử nè!

Ni Na kéo tay Kim My về phía Mike:

- Nó đứng nhất trường em môn lịch sử đấy!

- Ni Na... - My gằn giọng, mặt lộ rõ vẻ không thích thú.

- Mày cũng lợi chứ sao? - Ni Na quay sang Kim My - Chẳng phải mày nói rất thích Nhật Bản sao, bây giờ thì tốt rồi, có cả người thật để học hỏi nhá ?!

- Nhưng... - Kim My lưỡng lự: "Quả thật dù đây là một cơ hội tốt để học hỏi, nhưng liệu anh chàng kia có...?"

Cô ngước đôi mắt đen lay láy như hai hòn bi ve lên phía anh. Đúng lúc Mike quay ra, hai người lại chạm mắt với nhau. Mike bỗng thấy tim đập hơi lại.

- Đúng rồi, hay là anh thuê nó đi? - Ni Na lại quay sang Mike - Nó cũng đang kiếm việc làm mà, làm gia sư cũng hay đấy chứ? Anh thấy thế nào?

Suy nghĩ một hồi, cuối cùng Mike nói:

- Vậy từ nay xin chỉ giáo, Kim My.

My giật thót nghe anh chàng mắt nâu gọi tên mình, cô vội gật đầu:

- Vâng , từ nay xin chỉ giáo...

Ni Na nhéo một cái vào tay My, nói nhỏ:

- Chỉ giáo cái gì?

- Mik... Mike... - Kim My vụng về gọi tên anh.


"Đâu biết rằng, rồi mai đây, cái tên này sẽ theo cô suốt cả cuộc đời..."
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/jiho_jandi_96
◦•◊•◦(‾`Ðäµ ۵ |-|Ø´‾)◦•◊•
Giám đốc Sở


Tổng số bài gửi : 563
Số lần được cảm ơn : 26
Join date : 28/05/2010
Age : 20
Đến từ : 1 ngôi nhà nào đó ở 1 phường nào đó thuộc 1 quận nào đó trong 1 thành phố nào đó ở 1 đất nước nào đó trên 1 châu lục nào đó thuộc 1 hành tinh nào đó trong 1 dải ngân hà nào đó thuộc về vũ trụ đó có Cass và DBSK :x 1 ngôi nhà có Ho, Hspider và n~ đứa trẻ xig trai xig gái là con :") :x sống hp ~> HouseFull :") :x

Bài gửiTiêu đề: Re: Búp bê tóc đen   Wed Sep 08, 2010 1:15 pm

CHAP 4: CHỌN LỰA:


Không biết bao lần trong đời, em đứng giữa hai sự lựa chọn.

Được cái này thì sẽ mất cái kia.

Quan trọng là em phải tự tin, dũng cảm đưa ra quyết định của chính mình

Dù là được hay mất, em cũng không hề hối hận.

Bởi vì em... luôn có anh ở bên...


* * * * * * *


- Trời đất, anh chàng ấy quá ổn My ạ! Tao không ngờ mày tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi!

Tôi ngồi xoay bút, mắt chúi vào quyển vở trước mặt, mặc kệ những lời sáo rỗng của cái Mỏ Vịt đang tự độc thoại bên cạnh:

- Nhớ nhé, lần này chỉ được phép thành công chứ không được thất bại, tao trông lão này cũng ra dáng con ông cháu cha đấy. Mày cứ làm quen đi, có khi lại vớ được cá vàng cũng nên...

- Mày thôi đi chưa?! - Tôi đập bàn cái rầm, chen ngang câu nói của Ni Na.

Nó xanh mặt, bĩu môi nhìn tôi.

- Giờ ra chơi sao mày không xuống sân với thằng Long đi? Ở trên lớp làm gì? - Tôi hỏi, mắt vẫn không thèm nhìn nó.

- Thì bạn bè lâu lâu ngồi tâm sự không được chắc?

- Chứ không phải mày lại định ca bài ca cũ rích đấy à?

- Sao mày cứ tỏ thái độ chán chường như thế mỗi khi tao nhắc đến chuyện tình yêu của mày nhỉ? - Ni Na bắt đầu cao giọng, lại sắp sửa thành cọp cái rồi đây - Tao chỉ là vì lo cho mày, lo cho gia đình mày nên mới mong mày kiếm được một thằng Boyfriend tốt...Tâm ý tao, sao mày không chịu hiểu chứ? Thật đau lòng khi có một con bạn loveless như mày...huhu...

Tôi bắt thóp nó luôn:

- Chứ không phải vì mày muốn có thêm thời gian riêng tư bên thằng Long à?

Nó vừa nghe dứt câu là đổi bài liền, lại trở về cái Mỏ Vịt không cách nào dừng được:

- Thôi, thế tóm lại là hôm qua sau khi tao xuống xe có xảy ra chuyện gì không?

- Chuyện gì là chuyện gì? - Tôi nhíu mày hỏi lại.

- Thì còn chuyện gì nữa? - Ni Na làm vẻ mặt bí hiểm, tôi tặc lưỡi nhìn nó:

- Chả có gì hết...

Suốt cả ngày hôm đấy, mặc xác nó cù nèo kiểu gì, tôi cũng kín miệng không chịu nói ra cái hẹn ở Thư viện sách vào hai giờ chiều Chủ Nhật tuần này với Mike. Nói ra , nhỡ nó lại làm gì biến thái thì sao?


Trống tan trường vang lên.

Tôi lúi húi chạy ra ngoài lớp với ba tiêu chí nhanh - gọn - lẹ, để cho cái Na không phát hiện ra mà lại lằng nhằng đòi đi theo. Tôi chạy trên vỉa hè: "Hôm nay, nhất định không được đi làm muộn nữa".


- Cháu đến rồi đây!

Tôi chào bà chủ tiệm bánh ngay khi vừa đặt chân chạm đất. Nghe tiếng tôi, bà ta quay lại với một nụ cười niềm nở:

- My này, mai là Chủ Nhật rồi, cháu sắp xếp xem có đến được nhà nó không? Thằng cháu cô ấy...

- Dạ, nhưng mấy giờ ạ? - Tôi hỏi lại, vẫn còn thở dốc.

- Ưhm, khoảng tầm hai giờ được không? Cô đã hẹn với nó rồi đấy.

- Hai giờ ấy ạ? - Tôi chợt nhớ đến cái hẹn với Mike - Không còn giờ nào khác hả cô?

- Sao? Hai giờ cháu bận à? - Bà chủ nhíu mày, ra chiều khó xử - Nhưng cô lỡ hẹn với nó rồi, mà thằng này thì giờ giấc qui củ lắm.

- Vậy thì... -Tôi ngắc ngứ.

- Cháu không đến được à? - Giọng bà chủ nài nỉ, tôi đành nói:

- Vâng, thế để cháu hẹn lại với người ta vậy.

- Ôi, cám ơn cháu! - Bà chủ mừng quýnh lên, nắm lấy hai tay tôi lắc mạnh - Cô chắc chắn là khi cháu gặp và nói chuyện rồi thì cháu sẽ nhanh chóng yêu quí nó thôi, thằng bé rất dễ mến!

Tôi ậm ừ trong họng:

- Vâng, cháu cũng mong thế...


* * * * * * *


Tôi gần như chết lặng nhìn chỗ trống bên cạnh mình.

Hôm nay Mike không đi xe buýt! Đúng hôm cần thì lại không thấy đâu... Chết rồi, thế thì làm sao mà nhắc anh ấy mai mình không đến được? Thư viện Sách lại ngược hắn với hướng nhà cậu em kia, mình làm sao có đủ thời gian mà phi từ chỗ này sang chỗ khác chỉ trong vòng năm phút...Thôi chết mình rồi!

Tôi vò đầu bứt tai, mang luôn theo câu hỏi "mình nên làm gì?" vào nhà bé Lan. Cả buổi tôi ngồi đờ đẫn, tệ thật, biết thế xin số điện thoại của anh ta luôn cho xong, có gì còn thông báo được.

Ôi, sao tôi lại ngu ngốc đến thế cơ chứ?


- Chị làm sao thế? - Bé Lan nhìn tôi bằng ánh mắt kì cục, khó hiểu vô cùng.

- Không. Chị có làm sao đâu... - Tôi cười trừ, nhéo má Lan một cách nghịch nhất có thể.


"Nhưng rốt cuộc là tại sao hôm nay Mike không đi xe buýt chứ?"


Tôi lại mang tiếp câu hỏi đó về nhà mà suy nghĩ.

Giờ ăn tối.

Tôi ôm chồng vở xuống dưới tầng:

- Con chào bố! - Tôi nhìn bố đang tháo giày trên bục cửa ra vào.

- Ừ, chào con gái!

Bố xoay người nhìn tôi, cười dịu dàng. Tôi cũng cười...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/jiho_jandi_96
◦•◊•◦(‾`Ðäµ ۵ |-|Ø´‾)◦•◊•
Giám đốc Sở


Tổng số bài gửi : 563
Số lần được cảm ơn : 26
Join date : 28/05/2010
Age : 20
Đến từ : 1 ngôi nhà nào đó ở 1 phường nào đó thuộc 1 quận nào đó trong 1 thành phố nào đó ở 1 đất nước nào đó trên 1 châu lục nào đó thuộc 1 hành tinh nào đó trong 1 dải ngân hà nào đó thuộc về vũ trụ đó có Cass và DBSK :x 1 ngôi nhà có Ho, Hspider và n~ đứa trẻ xig trai xig gái là con :") :x sống hp ~> HouseFull :") :x

Bài gửiTiêu đề: Re: Búp bê tóc đen   Wed Sep 08, 2010 1:18 pm

Hơi dài 1 chút nhg cố mà đọc đi nhớ winking
k đọc là hơi phí đấy hee hee
Còn nhiều lắm, cứ từ từ mà thưởng thức hee hee
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/jiho_jandi_96
◦•◊•◦(‾`Ðäµ ۵ |-|Ø´‾)◦•◊•
Giám đốc Sở


Tổng số bài gửi : 563
Số lần được cảm ơn : 26
Join date : 28/05/2010
Age : 20
Đến từ : 1 ngôi nhà nào đó ở 1 phường nào đó thuộc 1 quận nào đó trong 1 thành phố nào đó ở 1 đất nước nào đó trên 1 châu lục nào đó thuộc 1 hành tinh nào đó trong 1 dải ngân hà nào đó thuộc về vũ trụ đó có Cass và DBSK :x 1 ngôi nhà có Ho, Hspider và n~ đứa trẻ xig trai xig gái là con :") :x sống hp ~> HouseFull :") :x

Bài gửiTiêu đề: Re: Búp bê tóc đen   Wed Sep 08, 2010 1:19 pm

À qên mất,
Nếu hay thì tks cho tớ vài cái nhớ hee hee
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/jiho_jandi_96
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Búp bê tóc đen   Today at 6:58 am

Về Đầu Trang Go down
 

Búp bê tóc đen

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
.::|Ngôi nhà chung của các mem lớp 9D|::. :: Đọc truyện tẹt bô đêêêêê!!!-